Bối đức hữu lý

0
30

Tác giả: Mê Dương

Văn án

Cho dù luyến đệ tình kết của tổng tài Sở Thận Chi của Doanh nghiệp Sở thị đã tới tình trạng người qua đường đều biết kẻ khác phẫn nộ, nhưng thiếu niên bị sủng đến vô pháp vô thiên kia lại vẫn đang tột cùng không có cảm giác an toàn.

Không nghĩ cũng không dám cho Thiên Ngọc biết chân tướng thân thế của hắn, vạn nhất Thiên Ngọc sinh ra ý nghĩ rời mình đi… Vậy hắn thà rằng dùng một lời nói dối có thiện ý để giấu diếm.

Đều là ngươi không tốt, đều là ngươi không tốt a, ca, sự tình cho tới bây giờ, ngươi còn có thể muốn ta làm như thế nào?

Cho ngươi phiền não, phiền não, phiền não đến sắp điên mất! Ngươi còn muốn ta làm sao mới có thể không sợ hãi bị mất ngươi…

Này không là phiền não đặc biệt gì mà thiếu niên giữ, mà là một cái chân chân thiết thiết, đáng tiếc thiếu niên từ nhỏ liền vì độc chiếm kỳ lạ của mình phải chịu đắng cay…

Chỉ là, thiếu niên không biết, hắn không biết tới một góc bi ai như vậy của ca ca, mà lại suy diễn theo một làn điệu hoàn toàn bất đồng…

Mục lục

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 1

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 2

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 3

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 4

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 5

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 6

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 7

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 8

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 9

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 10

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 11

Bối đức hữu lý – CHƯƠNG 12

SHARE
Previous articleBỏ qua đích chờ đợi
Next articleBối phụ dương quang - CHƯƠNG 1

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI